|
MỘT LẦN GHÉ THĂM NGÔI NHÀ VĂN HÓA CÔNG GIÁO
VIỆT
NAM
Lm. Trần Cao Tường
Với nhiều xúc động bồi hồi, tháng 7 năm 2006
vừa qua tôi có dịp ghé thăm Nhà Truyền Thống/Văn
Hóa&Đức Tin (NTT/VH-ĐT) cùng với Lm. Nguyễn
Tầm Thường. Chúng tôi được hai người "đốc
công" cho công tŕnh này đón tiếp như những
người bạn thân một cách rất ân cần. Đó là
Gm. Vũ Duy Thống, đặc trách Ủy Ban Văn Hóa
của HĐGMVN và Lm. Trịnh Tín Ư, tổng thư kư.
Trước Ngôi Nhà Văn Hóa Công giáo Việt Nam:
Từ trái qua phải: Lm. Nguyễn Tầm Thường, Gm.
Vũ Duy Thống, Lm. Trần Cao Tường, Lm. Trịnh
Tín Ư.

Bức phù điêu do Phạm Văn Hạng điêu khắc.
Không xúc động sao được, bởi v́ sau bao ước
mơ đă từ lâu của nhiều người, một Ngôi Nhà
Văn Hoá Công Giáo Việt Nam đă bắt đầu thành
h́nh, như một điển h́nh, như một biểu tượng.
Ngôi nhà mới được Đức Hồng Y Crescenzio Sepe
bộ trưởng thánh bộ Truyền Giáo cùng với Đức
Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Giám Mục Vũ Duy
Thống đặc trách Ủy Ban Văn Hóa của HĐGMVN
cắt băng khánh thành vào ngày 4 tháng 12 năm
2005.
Bước chân vào lối bên trái, tôi bị hút hồn
bởi một vườn trầu cau diễn lên một trong
những nét văn hóa gốc của tộc Việt. Bây giờ
t́m ra một vườn trầu cau thật khó. Mười Tám
Thôn Trầu vùng Bà Điểm bị phá đi để đô thị
hóa mất rồi! Vậy mà ngay trước cửa Ngôi Nhà
Văn Hóa Công Giáo Việt Nam lại có một vườn
trầu cau. Biểu tượng quá! Ấn tượng quá! Lá
trầu vàng óng, trái cau bụ bẫm. Thật tuyệt!
Cô gái ngồi bên tảng đá và gốc trầu cau kia
đúng là cô nàng nhà họ Lưu trong Truyện
Thiêng Trầu Cau rồi. T́nh nghĩa vợ chồng,
t́nh nghĩa anh em, hy sinh quên ḿnh như
trầu cau bị nghiền nát, t́m nhau cho đến
chết vẫn c̣n t́m nhau. Tưởng rằng mất tất cả
mà lại c̣n tất cả. Không thấm thía sao được.
Có người bảo đó là bà Ruth trong Kinh Thánh,
thủy chung vuông tṛn với gia đ́nh, với đạo
Chúa. Càng bị nghiền nát càng phát sinh t́nh
yêu đỏ thắm.
Bước
theo đạo sống vuông tṛn
Mang gươm thập giá khơi ḍng t́nh yêu
Con đường nghiền nát trầu cau
Nên màu đỏ thắm, nên màu sắt son.
(TCT)
Vậy là tôi bèn lôi máy chụp ra thu h́nh,
chụp lấy dáng nét tâm hồn Việt Nam, ḍng máu
từ bao đời vẫn chảy tới, qua những phút vinh
quang của dân tộc cũng như những lúc bị
nghiền nát! Tim tôi bỗng rộn lên lời thơ của
Trần Trung Đạo như lời tâm sự:
Tôi đi quét lá trăm miền
Mẹ ngồi dệt sợi u phiền quanh năm
Mai ngày con trở về thăm
Sẽ may cho mẹ chiếc khăn gói trầu.
(Thơ Trần Trung Đạo, Lụa Duy Xuyên)
Phải đó. Hôm nay tôi trở về thăm quê mẹ,
thăm giáo hội mẹ, qua bao truân chuyên vẫn
kiên vững chờ con về "may cho mẹ chiếc khăn
gói trầu."
MỘT CUỘC HÀNH HƯƠNG VỀ ĐẤT TỔ
Bây
giờ phải bước vào toà nhà chính rồi, không
chần chừ được nữa. Tôi được giới thiệu ngay
để thăm viếng những gian pḥng với nhiều cổ
vật, hiện vật và di tích văn hóa cũng như
lịch sử, với ư hướng thành một viện bảo tàng
nghiên cứu văn hóa Công giáo Việt Nam. Đúng
là bắt đầu một cuộc hành hương đi về cội
nguồn đức tin trên quê hương Việt Nam.
Này đây là chiếc trống đồng, tiêu biểu cho
văn hóa tộc Việt vẫn luôn vang vọng nhịp thở
dân tôi qua bao thời đại thăng trầm, hào
hùng có, tủi nhục có. Mặt trống đồng vẽ lên
nhịp sống mà tổ tiên tôi đă từng ca vũ ṿng
quanh hướng về mặt trời, khơi lên nguồn tâm
linh giầu có khiến cho quê hương Việt quả
thật đă là một thửa đất màu mỡ sẵn sàng đón
nhận hạt giống đức tin Đạo Trời.
Một chú ư khác là pḥng tŕnh bày 450 chiếc
đèn cổ đủ loại, đủ kiểu, đó là
bộ sưu tập của Lm. Nguyễn Hữu Triết cống
hiến, như một trùng hợp nào đó diễn tả niềm
khao khát đi t́m ánh sáng để vươn lên như
đoàn người mặc áo lông chim hóa thân thành
những con chim tiên hướng về mặt trời.
Ḿnh có cảm tưởng như đang được đọc bản toát
lược lịch sử CGVN với những mốc ghi quan
trọng, từ khung cảnh văn hóa thời trước đến
những thành quả đón nhận Tin Mừng qua nhiều
giai đoạn: khai sinh trong thử thách, trưởng
thành trong đau khổ và phát triển giữa bao
khó khăn. Nhưng nổi bật rơ nét là những dấu
chứng và dấu ấn đức tin của 117 thánh TĐVN.
Pḥng này chứa nhiều di tích quí báu như
những mẩu xương, gông, xiềng, dây trói...
Ḱa là con thuyền của thánh Gẫm đang vượt
sóng, hay những hàng bia
phía trước để vinh danh như những bia tiến
sĩ ở Văn Miếu Hà nội.
MỘT NỖ LỰC HỘI NHẬP VĂN HÓA
Khu vực này lưu trữ và tŕnh bày những cố
gắng gặp gỡ giữa Văn Hóa và Đức Tin, qua
những tác phẩm nghệ thuật dân tộc và tôn
giáo. Trên 200 bức họa đủ thể loại và chất
liệu của các tác giả nổi tiếng Việt Nam
trong hơn 50 năm qua là thành phần chính yếu
của không gian văn hóa này. Ngoài ra, các
sách vở, nhạc cụ và nghệ phẩm dùng trong
phục vụ và phụng tự cổ truyền sẽ giúp minh
họa một cách sống động hơn nữa cho công cuộc
gặp gỡ Đức tin và Văn Hóa tại Việt Nam.
Thực ra nỗ lực hội nhập văn hóa đă bắt đầu
ngay khi những thừa sai đầu tiên bước chân
tới mảnh đất Việt, rơ nét nhất là từ đầu thế
kỷ 17, với những De Pina, Buzzomi, Đắc Lộ,
Borri... Tiến tŕnh hội nhập văn hóa luôn
gồm ba yếu tố:
1. T́m hiểu và học biết một nền văn hóa: từ
ngôn ngữ đến phong tục, nhất là niềm tin của
một dân tộc, xem họ đang khát khao ǵ và
ḿnh có thể làm ǵ để đáp ứng. Đây là căn
bản của việc rao giảng Tin Mừng. Những người
trong một chiếc thuyền đang bị đắm th́ việc
quan trọng nhất là mong có ai vất xuống cho
mấy cái phao, dù cái phao đó "made in" Ấn độ
hay Do thái th́ cũng chưa phải là điều quan
trọng. Họ đang buồn khổ th́ cần phải đáp ứng
cho họ mừng vui lên. V́ thế mà thánh Phaolô
đă nói một câu trong Kinh Thánh xem ra lạ
tai mà thật đúng: "Tôi không được sai đi để
rửa tội, mà là để rao giảng Tin Mừng." (1Cor
1:17) Cái phao nào vớt đuợc người đang trầm
luân là cái phao đáng chấp nhận. Và đây mới
là giai đoạn nhận phép Rửa do cảm thấy đáp
ứng được nhu cầu. Mẹ Têrêsa đă làm điều đó
tại Calcutta đối những tiện dân thấp cổ bé
miệng sống nhiều khi thua kém cả con vật.
2. Hội nhập văn hóa: nhập thể vào nền văn
hóa như Đức Kitô đă làm người, mang xương
thịt Do Thái, nói tiếng Do Thái, ăn mặc theo
lối do Thái, và suy luận theo nếp nghĩ Do
Thái. Hội nhập không phải chỉ thay cái áo mà
phải biến thể trở thành chính lớp người ḿnh
đi tới, đặt ḿnh vào chính trái tim họ. Đây
quả là một thách đố lớn trong tiến tŕnh rao
giảng Tin Mừng.
3. Thăng tiến văn hóa: nhưng nền văn hóa nào
cũng cần phải được cải tiến, nếu không th́
sẽ bị đào thải hoặc lỗi thời sinh tŕ trệ ứ
đọng, nhất là trong hoàn cảnh thế giới mở
rộng ngày nay. Những chủ nghĩa quốc gia cực
đoan hay khư khư cho ḿnh là đỉnh cao nhiều
khi lại làm hại dân ḿnh hơn là xây dựng
tiền đồ. V́ thế Tin Mừng đón nhận "xương
thịt" hóa thân qua một nền văn hóa th́ cũng
giúp thăng tiến làm giầu cho nền văn hóa đó.
Có lần tôi đă chia sẻ: "Đường hướng và
phương cách Phúc Âm hóa bằng việc đem Tin
Mừng hội nhập văn hóa là cả một chính sách
từ hội đồng giám mục, từ chương tŕnh huấn
luyện trong các chủng viện, từ cảm quan dành
đúng chỗ cho những sinh hoạt mục vụ về văn
hóa trong các xứ đạo, từ ư thức sứ mệnh của
các phương tiện truyền thông Công giáo. Tại
sao giáo dân đă được đào tạo để nhạy cảm làm
ân nhân xây những cái cột nhà thờ lớn, mà
không được trồng tỉa nên một tâm thức xây
ngôi nhà văn hóa Công giáo, có liên hệ tới
sứ mạng chuyển đạt Tin Mừng trong ḷng dân
tộc. Nhất là vào thời điểm đang dành rất
nhiều nhân lực và tài lực cho chuyện xây nhà
thờ hay trùng tu nhà thờ. Điều này cần thật.
Nhưng điều khác có thể c̣n cần hơn, đó là
đầu tư cho những chương tŕnh huấn luyện
chất xám, về sách vở, về cơ sở văn hóa... Có
thể đây là một thiếu sót lớn trong chương
tŕnh giáo dục tôn giáo? Chả lẽ mỗi lần nói
đến truyền giáo là chỉ nghĩ về chuyện đi lên
mấy buôn làng người Thượng?"
Quả là một tin vui cho người Công giáo Việt
khi thấy được HĐGMVN đă thành lập Ủy Ban Văn
Hóa, và đă có một chương tŕnh cụ thể như
lập được Nhà Truyền Thống Văn Hóa Công giáo.
Trong chương tŕnh đi tới th́ chắc chắn,
ngoài những công việc thu thập về hội họa,
điêu khắc mang chất hội nhập văn hóa, c̣n
phải nghĩ tới những công tác dài hơi như lập
thư viện, văn khố, phối kết và đầu tư những
công tŕnh nghiên cứu về biên khảo hội nhập
văn hóa, đẩy mạnh thành cái không khí sáng
tác văn thơ mang được tín điệp Tin Mừng cho
đại chúng.
Điểm chính vẫn là làm sao tạo thêm được
phương cách chuyển đạt Tin Mừng đến được với
dân ḿnh, chứ không chỉ quành lui trong một
xứ đạo.
Lm. Trăng Thập Tự Vơ Tá Khánh đă có lần nhận
xét về vai tṛ văn học nghệ thuật là cách
tốt nhất và hiệu quả nhất để chiếm được ḷng
đại chúng. "Đó cũng là một khoé cửa giúp ta
nh́n về tương lai công cuộc phúc âm hoá tại
Việt Nam."
"Thiết tưởng vấn đề không chỉ là nâng đỡ
từng cá nhân hay tập thể những người cầm bút,
mà c̣n phải có những đường hướng lớn... Đă
có Năm Truyền Giáo, Năm Thánh Thể, Năm Lời
Chúa, có lẽ rồi chúng ta phải thỉnh cầu
HĐGMVN phát động một số năm mục vụ liên quan
đến văn hoá, chẳng hạn về Văn Học Nghệ Thuật,
về Tiếng Việt, về Phát Hành Sách."
"Nếu có một Năm Văn Học Nghệ Thuật, những
năm về Truyền Giáo, về Thánh Thể, về Lời
Chúa trước đây cũng như những năm mục vụ
khác về sau hẳn đạt thêm kết quả." (Trăng
Thập Tự)
Trong Thi Nhân Việt Nam, nhà phê b́nh văn
học Hoài Thanh đă viết ngay mấy tháng sau
khi nhà thơ Hàn Mặc Tử qua đời, công nhận
tài năng và vai tṛ chứng nhân đức tin Công
giáo của Hàn Mặc Tử đă nhập thể trong ḍng
sống chung của một dân tộc.
“Thơ Hàn Mặc Tử ra đời, điều ấy chứng rằng
đạo Thiên Chúa ở xứ này đă tạo ra một cái
không khí có thể kết tinh lại thành thơ. Tôi
tin rằng chỉ những t́nh cảm có thể diễn ra
thơ mới thiệt là những t́nh cảm đă thấm tận
đáy hồn đoàn thể” (trang 212).
Ḿnh cũng có những văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ
nổi tiếng chứ. Nhưng cũng cần tạo được “một
cái không khí,” một cái cái đà, dồn lại
thành ra được một cái hướng có sức ảnh hưởng,
góp phần chuyển đạt sứ điệp đạo Chúa trong
khung mạch văn hóa chung của người ḿnh.
Nhiều người trong những năm qua ước ao có
được một chỗ hay một mạng lưới điện toán để
các cây viết Công giáo có dịp ngồi lại với
nhau. Có thể đây là một lưu tâm để đưa vào
chương tŕnh sinh hoạt của Trung Tâm Văn Hóa
Công giáo. Hiện nay, Mạng Lưới Dũng Lạc (www.dunglac.org)
cũng là một nỗ lực của một số anh em, mang
tên vị thánh đứng đầu những chứng nhân đức
tin trong khung mạch văn hóa Việt Nam. Trong
giai đoạn đầu là cố gắng liên kết được một
số cây viết và tác phẩm, gồm cả những cuốn
sách về văn hóa và thơ văn từ thế kỷ 17. Và
hiện nay đang lập Tủ Sách Dũng Lạc góp tư
liệu xây nhà niềm tin và văn hóa Việt. Tiếp
đến là tạo mặt bằng cho những sáng tác mới.
Về hướng trồng người này, Lm. Trăng Thập Tự
cũng gióng lên:
"Hơn 20 năm trước khi các giám mục và linh
mục hô hào giáo dân bước theo tinh thần dấn
thân của Công Đồng Vaticanô II, Hồ Dzếnh,
Nguyễn Duy Diễn và một số anh chị em khác,
giữa hàng ngũ giáo dân Việt Nam, đă viết
nên bản tuyên ngôn cho văn học nghệ thuật
Công Giáo Việt Nam."
"Không ai sẽ gặt được ǵ nếu đă không có
người gieo. Ta phải gieo và ta sẽ gieo ǵ
đây để, 30 năm nữa, mừng 500 năm Kitô giáo
Việt Nam, con em chúng ta có đưa mắt nh́n
vào mảnh vườn văn thơ Công Giáo sẽ khỏi phải
lại gặt lấy một tiếng thở dài?"
GÓP TAY CÙNG XÂY NGÔI NHÀ VĂN HÓA CÔNG GIÁO
VIỆT NAM.
V́ thế mà cần dồn nỗ lực chung, một hướng
mục vụ chung nêu cao vai tṛ văn hóa và văn
học nghệ thuật, từ HĐGM đến các giáo phận và
xuống các xứ đạo, với những chương tŕnh cụ
thể có thể đẩy thành những chiến dịch. Hiện
nay đă có nhiều giáo xứ, ngoài những ban về
mục vụ gia đ́nh, phụng vụ, đoàn thể, giới
trẻ, xă hội... đă có thêm ban mục vụ văn hóa,
chú tâm hơn vào công việc rao giảng Tin Mừng
bằng sách báo và các phuơng tiện truyền
thông.
Khi thành lập Hội Đồng Giáo Hoàng về Văn Hóa
vào năm 1982, ĐGH Gioan Phaolô II đă nói
riêng với Đức Hống Y Poupard với niềm xác
tín qua kinh nghiệm đời ḿnh: "Nếu không có
một chương tŕnh mục vụ về văn hóa, th́
chẳng có chăm sóc mục vụ ǵ cả."
Tôi tự hỏi: có phải v́ giới trí thức hay
người cầm bút Công giáo ít viết, hay v́ cái
không khí chung chung về sách vở không mấy
được đề cao, ở Việt Nam cũng như ở hải ngoại.
Cổ vơ xây nhà thờ nguy nga th́ rất hào hứng
và tương đối c̣n dễ, v́ có rất nhiều ân nhân
góp phần công đức. Nhưng tạo dựng những cơ
sở văn hóa, hỗ trợ những chương tŕnh văn
hóa về lâu về dài th́ xem ra thật kham khổ
“chân lấm tay bùn.” Có lần một người tôi
quen biết đă tâm sự:
“Ước ǵ ḿnh được Giáo Hội cho anh em ḿnh
tiền xây một cái cột nhà thờ để làm văn hóa.”
ĐÂY PHÚT THIÊNG LIÊNG ĐĂ KHỞI ĐẦU
Hàn Mặc Tử đă trân trọng cảm nhận như vậy có
thể trong lúc chuyển ḿnh bước sang một cuộc
hành tŕnh mới khi thơ của ông bắt đầu mang
đậm sắc thái tôn giáo. Th́ ra cũng đúng với
thị kiến của thi hào T. S. Eliot: "Điểm cuối
một cuộc hành tŕnh, người ta khám phá ra
cũng chính là điểm đă khởi đầu."

Tôi vừa đi thăm một ṿng Ngôi Nhà Văn Hóa
Công giáo, tưởng như một chuyến hành hương
dài cả mấy trăm năm. Trở ra vào lối cánh
phải, tôi thấy một công tŕnh nghệ thuật đơn
sơ nhưng cũng rất diễn tả: 5 chiếc bánh và
hai con cá. Tôi sực nhớ ra câu chuyện ngắn
giữa Mẹ Têrêsa ở Calcutta với một kư giả.
Đứng trước bao người đang nhoai nhóc đói
khát của xứ Ấn cũng như những bề bộn công
việc của các nữ tu Bác Ái, người kư giả băn
khăn hỏi Mẹ: "Bà có cách nào mà cứu nổi nạn
đói của thế giới?" Mẹ Têrêsa không trả lời
thẳng thắc mắc mà hỏi ngược lại: "Vậy ông có
mấy đồng bánh trong túi? Nếu ông có một đồng
bánh mà bằng ḷng bẻ đôi cho người nghèo đói,
th́ nạn đói thế giới bắt đầu được giải quyết."
Vậy đây chính là phút khởi đầu rồi. Ai cũng
trăn trở về bầu khí không mấy khởi sắc của
văn hóa Công giáo, nhưng có thể lại chỉ ngồi
chờ từ phía HĐGM hay cầu may có thêm một ai
đó hay tổ chức nào đề xướng. Nhưng đă đến
lúc nhận ra công việc thực hiện ước mơ xây
Ngôi Nhà Văn Hoá Công giáo phải bắt đầu từ
mỗi người.
Trầu cau được nghiền nát ra để thành màu
t́nh yêu đỏ thắm. Năm đồng bánh nhỏ bé được
cho đi và được bẻ ra thành phép lạ nuôi cả
đám đông. Dân tôi đang quá cần bánh để hồi
phục tinh thần. "Này Cha sai ai?"
Đức Cha Vũ Duy Thống trong tư thế Giám Đốc
Trung Tâm Văn Hóa, kiêm Giám Đốc NTT/VHĐT
cho biết: “Nhà Truyền Thống là nơi để bảo
tồn, duy tŕ và giới thiệu những giá trị
lịch sử và văn hóa của Công Giáo Việt Nam.”
Thực sự, công việc đang thực hiện mới chỉ ở
giai đoạn đầu tiên v́ nỗ lực gom góp và giữ
ǵn những di tích Tử Đạo, những món đồ cổ
giá trị về nghệ thuật tôn giáo và dân gian
vẫn kéo dài.
Khi được hỏi về điều kiện tài chánh để thực
hiện từ trùng tu đến tiếp tục hoạt động, chủ
tịch Ban Điều Hành NTT/VHĐT, và cũng là tổng
thư kư Ủy Ban Văn Hóa HĐGMVN, linh mục Trịnh
Tín Ư nh́n xa xôi: “Đă được giúp đỡ rất
nhiều, nhưng việc c̣n bộn bề, đường c̣n dài
quá.”
Tôi liền nói với cha Ư: "Đường đă ngắn lại
rồi. Nhiều người đang ư thức và hănh diện
góp tay với Ủy Ban Văn Hóa xây cho được Ngôi
Nhà Văn Hóa Công giáo. Ḿnh nhất định chứ."
Ở giữa lối vào cũng là lối ra là một bức phù
điêu lớn của nghệ nhân Phạm Văn Hạng, gồm 5
miếng đá trắng đặt cạnh nhau. Mảnh chính
giữa tạc Đức Mẹ ôm xác Con Thiên Chúa; bốn
mảnh phù điêu đặt hai bên là h́nh ảnh tiêu
biểu của các Thánh Tử Đạo Việt Nam, diễn tả
niềm tin son sắt dù gông cùm, khổ h́nh, máy
chém... Đây cũng chính là h́nh ảnh trầu cau
bị nghiền nát, bánh bị bẻ ra...
Nhiều
lúc suy tư tôi cứ tự hỏi, không hiểu sao số
phận dân tộc tôi qua bao ngàn năm cứ phải
bầm dập long đong, cứ phải bị nghiền nát
hoài?! Có phải là v́ số xui hay mang được
một sử mệnh nào không? Có phải đă gánh lấy
tội trần gian, gánh chịu lấy tất cả tật
nguyền của nhân loại, cụ thể là bao tham
vọng và bệnh hoạn của các thế lực đă bao đời
cứ nối tiếp nhau giáng xuống dân tộc tôi! Và
v́ thế, nơi đây phải phát sinh ra một ḍng
tâm thức mới chuyên chở được muôn ḍng sông
tư tưởng mà h́nh thành một nhân loại mới của
một trời mới và một đất mới vào thời điểm
Đợt Sóng Thứ Ba (The Third Wave) như lời
tiên đoán của Alvin Toffler?
"Họ đă từ đau khổ lớn lao mà đến." Mắt tôi
đang rưng rưng nh́n bức phù điêu mà chiêm
ngưỡng, và mường tượng thấy một "pho tượng
đẹp nhất trần gian" của Hermann Hesse trong
Narcissus and Goldmund (Nhà Khổ Hạnh và Gă
Lang Thang). Đó là tượng Đức Mẹ Sầu Bi.
"Có một vẻ ǵ thật đau đớn trên khuôn mặt
yêu kiều ấy, đồng thời tất cả đớn đau ấy đều
như lột xác biến thành hạnh phúc tinh tuyền
và thành nụ cười."
"Tức th́ tôi hiểu ngay ḿnh phải làm ǵ và
phải đi đâu."
Đúng vậy. Đây cũng là con đường văn hóa mà
mỗi người Công giáo có thể góp phần mở lối
trong tiến tŕnh hội nhập và thăng tiến
chuyển được sứ điệp từ khổ đau mà vươn tới
cho dân tộc ḿnh. Diễn tŕnh đó, tổ tiên
ḿnh cũng đă trải nghiệm một phần qua truyện
thiêng trầu cau.
Con đường nghiền nát trầu cau
Nên màu đỏ thắm, nên màu sắt son.
Lm. Trần Cao Tường
|