Trẻ Ra Bất Ngờ
Ghi lại chút tâm t́nh hai lần dự Họp Mặt Mặt Lớp Vô Nhiễm
Trần Cao Tường
Này nhé. Ông bạn tôi bỗng nhớ lại
lớp học hội họa với Thầy Trác. C̣n nhớ cảnh Thầy dạy vẽ
một đồ vật ǵ th́ phải giơ bút ch́ lên nhắm một mắt lại mà
đo đường chân trời làm sao không? Mà Thầy gọi là cái đường
tà biên cơ.
Hôm đó là bài thực tập vẽ và đo
đường tà biên. Tên Vỵ nhà ta đang chia trí hay sao đó,
bỗng bị Thầy Trác hỏi rằng tṛ đă đo xong đường tà biên
chưa?
Bị hỏi bất ngờ, Vỵ luống cuống
đâu để ư phân biệt ất giáp ǵ bèn hỏi Thầy: “Dạ, đo
đường tà dâm là đo làm sao cơ? (Chắc Thầy phải kêu lên
Giêsu Maria Lạy Chúa tôi!)

Bí mật được trẻ ra bất ngờ
Đấy, bạn nào chỉ cần hụt một lần
về họp lớp thôi th́ đă đánh mất nửa đời người rồi! Cười
như vậy mà không trẻ ra sao được? Biết bao nhiêu chuyện
buồn vui được đua nhau kể lại, nhiều lúc rất ư ồn ào náo
động, làm ḿnh bỗng sống lại những ngày thơ ấu, vậy mà
không trẻ ra bất ngờ là ǵ, và quên ngay những phiền muộn
hằng ngày.
Cứ nh́n cảnh Tiến Nhượng đang
cười tít mắt với ly bia th́ đủ hiểu. Hai tay này đá banh
th́ hết xảy. Bây giờ th́ chỉ đủ sức đá bằng miệng thôi.
Vui đáo để. Lớp ḿnh lạ thật, ăn phải đũa nhau thế nào mà
không rời nhau được. Hai lần qua là hầu như đầy đủ bá quan
văn vơ. Mấy tên đưa cả vợ con về tŕnh làng nữa. Lớp phải
phát huy chương anh dũng cho các cặp: Đại-Nga, Hổ-Bích,
Nhượng-Nhuần, Quảng-Việt, Phát-Diệu… Vậy là có 5 cô khôn
ngoan mang theo đèn dầu cho chồng. Năng Thanh th́ từ vùng
New York, Thăng từ Oklahoma, Tiến từ Cali luôn có “thiên
thần bản mệnh” gọi điện thoại giữ ǵn hồn xác… Năm nay cảm
động đặc biệt là có thêm Đại Cồ từ Palacios Texas. Đại Cồ
nổi tiếng là chịu khó, ai cũng thương mến. Lần 2006 th́ có
Cộng nhưng hụt lần 2009. Hoàng hiền lành có mặt lần trước
th́ lần này vắng bóng vĩnh viễn. Anh em ngậm ngùi dâng lễ
cầu nguyện cho Hoàng… Mai Tuấn có mặt lần đầu ở Cali nhưng
lần sau th́ bận đi thăm trại tậu ḅ… lần này má qua đời
tại VN. Anh em chia buồn với Tuấn.

Đă hai lần dự họp mặt Lớp Vô
Nhiễm ḿnh đều thấy trẻ ra bất ngờ. Lần đầu tiên tại Nam
Cali, ḿnh bị hụt (tức là đă bị già đi một tí), c̣n lần ở
Philadelphia năm 2006 và lần rồi tại Houston kỷ niệm 50
năm vào tiểu chủng viện th́ không dám quên! Bởi lẽ đức ông
Quưnh và tay Hổ Cọp hăng hái rất mực đe dọa: “Tay nào bỏ
họp là kể như từ.” Khiếp chưa?
Lần rồi ở Houston có thêm Thụy
chủ tiệm rượu th́ anh em càng say hơn! Lại thêm 3 anh em
gốc Thanh Hóa là Huấn, Tuyên và Tiệp. T́nh nghĩa đậm đà
quá sức. Lần sau chắc có thêm Hóa từ Harrisburg. Tay Tuyên
nhớ dai lắm. Hắn hỏi: “Mày c̣n nhớ cái đêm đi chơi ở vuờn
Tao Đàn về muộn mà cổng khóa rồi th́ làm sao không? - Mày
nhiều tṛ lắm, dám trèo lên ở phía nhà ḍng Cái Mơn Cái
Chum ǵ đó, t́m cách ghè mảnh sành tua tủa lia chia phát
sợ rồi cựa quậy thế nào mà hai tên leo tường vào được ngon
ơ. Kể ra cũng nhiều tài mà liều
quá.”

Những Phút Cảm Động
Cả hai lần họp mặt th́ Đại Bô và
Quảng đều giữ chức ông trùm xuớng kinh cùng nguyện gẫm!
Ḿnh được hai ông trùm bảo phải chia sẻ vài nhời khi đọc
kinh tối và hát bài Mẹ ơi con yêu Mẹ…
H́nh ảnh những buổi đọc kinh tối
trước khi đi ngủ ở tiểu chủng viện chắc chắn ghi sâu nơi
tâm hồn chúng ḿnh. Bọn nhóc qú hai bên lối giữa hát bài:
“Mẹ ơi con yêu mẹ, yêu từ hồi thuở bé, yêu măi đến tuổi
già, yêu tha thiết bao la… Mẹ ơi con yêu mẹ, yêu từ hồi
thuở bé, giờ chết mẹ thương nhé, chết trong t́nh yêu mẹ.”
Đang khi đó th́ một cha giáo đi đặt tay trên đầu từng
đứa xin Chúa chúc lành. Thường là cha Đốc (Tra), cha Bảo
hay cha Nhật…
Ḿnh nhớ rơ buổi tối hôm đó ở
trong nhà nguyện nhỏ của nhà xứ quản Quưnh ở Phila (hôm đó
có cả Thịnh từ VN qua chơi), ḿnh nhắc lại h́nh ảnh này.
Ngày xưa c̣n bé th́ không biết sao chứ bây giờ bài hát này
thấm thía quá. Từng chữ từng lời đều mang trọn ư nghĩa
không dư một tí nào cả! Và tự nhiên thấy mắt ḿnh ươn ướt,
và h́nh như anh em ai nấy cũng đều cảm thấy như vậy. Đó
cũng là lần cuối cùng anh em c̣n gặp Hoàng… Xin Mẹ thương
Hoàng nhé Mẹ… Và ḿnh bỗng biết ơn cái nếp đào tạo ở chủng
viện xưa, bơm sâu vào tiềm thức, cứ tưởng nó đă ngủ quên,
vậy mà một lúc nào đó bỗng trỗi dậy với biết bao sinh lực
dồn đọng, chảy ra thành ḍng mang chất ủi an vỗ về...
Sau lần họp mắt đó, ḿnh về nhà
thờ kể lại chuyện kỷ niệm này với nhiều xúc động xôn xao.
Vậy mà từ đó, dù ḿnh không hề thúc đẩy, mà nhà thờ ḿnh
rất hay hát bài đó khi kết lễ, nhất là lễ ban chiều…

Mùa hè năm 2006 ḿnh về Sài g̣n,
có dịp ăn uống với Ư và Diễm, và một lần với Thanh, và lần
đầu tiên sau quá nhiều năm được bước chân vào lại tiểu
chủng viện xưa. Xúc động, bồi hồi. Ḿnh chụp đuợc tượng
thánh Phaolô, tượng Đức Mẹ và thánh Giuse trong nhà nguyện
xưa, với hàng chữ ḿnh ghi thêm “Những người muôn năm
cũ, hồn ở đâu bây giờ…” (Mời mở xem trên mạng
www.dunglac.org/vonhiem )
Không cảm động sao được khi Quảng,
Phát, Năng Thanh kể lại những ngày bị đi tù. Gia đ́nh túng
quẫn nghèo khổ. Rồi vợ thắt lưng buộc bụng lặn lội đi thăm
nuôi mừng mừng tủi tủi… Chị vợ được may phúc ở nán lại qua
đêm ở khu đặc biệt. Và dĩ nhiên là có màn đột xuất rất ư
ḱ diệu rồi. Nghe nói đứa con đột xuất này sau này rất có
hiếu với bố mẹ. Tạ ơn Chúa.

Cảm phục và biết ơn anh em
Lớp đă “nhất trí” phong Quản
Quưnh lên chức đức ông, rất xứng đáng. Không phải do công
trưởng ban xây cất Nguyện Đường Đức Mẹ La-Vang ở vương
cung thánh đường Đức Mẹ Vô Nhiễm ở Washington, mà là do
hết ḷng với anh em. Quưnh lại có tài nấu ăn kiêm hoạt náo
viên. Cả Vũ Thành nữa. Thành th́ có tài điều binh khiển
tướng. Cứ xem cơ sở Houston th́ biết. Mà không phải chỉ
hai tên này mới được tôn vinh như vậy đâu. Tay Vô Nhiễm
nào cũng hết ḿnh. Đến tuổi này mà t́m được đến với nhau
được th́ quí biết chừng nào. Tiền bạc làm sao mua được?!
Và v́ thế mà chúng ḿnh phải phục nhau và biết ơn nhau là
phải. (Nâng ly nữa nha)

(Năm cô khôn ngoan vừa lên chức đức bà)
Nhưng lớp phải đồng loạt phong
các chị vợ làm đức bà trong dịp này, nhất là mấy đức bà đi
dự với anh em trong những lần họp mặt. Lần này lên chức
đức bà là phải, v́ ḿnh đă trao chứng chỉ bảo đảm chất
lượng cao “waterproof” khi các đức bà được hân hạnh làm
chủ các đức ông chồng lớp Vô Nhiễm. Này nhé, ngày xưa mới
quen nhau và lấy nhau th́ c̣n lo nọ nọ kia kia, chứ đến
tuổi sau 60 là tuổi mà các cụ bảo “lục thập ṭng tâm bất
du củ” nghĩa là tuổi sáu mươi th́ có theo hướng con tim
cũng không sợ trệch đường. Cho nên có đi sớm về khuya một
tí cũng chẳng sao sốt! Lư do dễ hiểu là không làm ăn ǵ
được ǵ nữa đâu mà sợ! Như vậy là vô nhiễm chính hiệu con
nai vàng rồi. Và các chị phải lên chức đức bà là đúng
nghĩa nhất. Cứ xem Quảng bây giờ th́ biết, vừa đi chôn kẻ
chết lấy đức vừa đi làm ông trùm dạy trẻ đọc kinh mới lạ.
Mà lớp Vô Nhiễm th́ vốn nhiều sự lạ rồi.
Mà cũng rất phục các chị đó. Cứ
nghĩ coi, cả ba ngày ngồi gần các anh kể đủ các chuyện
ngày xưa c̣n bé rồi cười lăn ra, mà các chị có ở trong
cuộc đâu mà cười. Vậy mà các chị cũng vẫn vui vẻ, lâu lâu
thêm vào những câu tếu đáo để cười ḅ ra. Về phương diện
này th́ đức bà nào cũng có tài, hết ḿnh với chồng, chẳng
những để cho chồng đi họp mặt mà c̣n cùng đi nữa. Chị nào
chưa có dịp đi th́ chắc chắn phải đi lần tới. Phục quá chứ.
Thế mới biết khi xương vui th́ thịt cũng phải hề hà đúng
nghĩa một xương một thịt.
Vậy là phải hẹn gặp lại nhau mấy
năm nữa tại nông trại của Hổ-Bích ở North Carolina nha.
Lần trước hụt th́ mất nửa đời người, chứ lần này mà thiếu
nữa là xong đời rồi đó. Amen.
Muốn xem thêm h́nh sinh hoạt dịp Họp Mặt năm 2009 vừa qua
tại Houston th́ mở:
www.dunglac.org/vonhiem
Trần Cao Tường