|
Câu
chuyện thứ 07:
ÔNG
ÁP-BRA-HAM VÀ
BÀ XA-RA
Sách Sáng Thế chương 12,13
Ông Áp-ram được 75 tuổi
khi đang ở miền đất Kha-ran nơi nhà cha ông thì Thiên Chúa nói với
Áp-ram:
"Hãy rời bỏ
quê hương xứ sở, và nhà cha ngươi, mà đi tới miền đất Ta sẽ chỉ
cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi trở thành một dân tộc
lớn,
và Ta sẽ chúc phúc cho ngươi. Nhờ
ngươi mà mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc."
Ông
Áp-ram tuy già nua, yếu sức nhưng ông tin vào lời Thiên Chúa và ra
đi như Thiên Chúa đã phán với ông. Ông và vợ là bà Xa-ra chưa có
người con nào. Ông Áp-ram đem theo vợ, cháu là ông Lót, và tài sản
đi tới miền đất mới. Họ đi về phía Ca-na-an cho đến nơi gọi là
Si-khem thì dừng chân ở đó.
Thiên Chúa hiện ra với
ông Áp-ram và phán: "Ta sẽ ban đất này cho dòng dõi ngươi." Tại
đây, ông dựng một bàn thờ để kính Thiên Chúa, vì Thiên Chúa đã
hiện ra với ông.
Ở Ai-cập
xảy ra nạn đói, Ông Áp-ram từ Ai-cập đi lên miền Ne-ghép, cùng với
vợ và tất cả những gì ông có; ông Lót cũng đi với ông.
Ông Áp-ram trở nên rất giàu, ông có nhiều súc vật và vàng
bạc. Ông Lót, cháu ông Áp-ram, cũng có nhiều chiên bò.
Đất ấy không đủ chỗ
cho họ ở chung và họ có quá nhiều tài sản nên không thể ở chung
với nhau được.
Ông
Áp-ram nói với ông Lót: chúng ta là bác cháu với nhau nhưng chúng ta không thể
chung sống với nhau được nữa. Vậy nếu cháu đi về bên trái thì bác
sẽ đi về bên phải; nếu cháu đi về bên phải thì bác sẽ đi về bên
trái." Thế rồi họ chia tay nhau.
Thiên Chúa phán với ông
Áp-ram: "Hãy ngước mắt lên, từ chỗ ngươi đang đứng, nhìn về mọi
hướng. Tất cả miền đất ngươi đang thấy đó, Ta sẽ ban cho ngươi và
cho dòng dõi ngươi.
Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi nhiều như sao trên trời, như
cát dưới biển.
Hãy đi khắp miền đất này, vì Ta sẽ ban nó cho
ngươi."
Kinh Thánh Trẻ Mục Lục

|