|
Ngày xưa, mọi người đều nói chung một thứ tiếng, và họ hiểu tiếng nói của nhau. Trong khi con người đi về phía Đông, họ thấy một đồng bằng xanh tốt ở miền Sin-a và họ định cư tại đó. Họ họp nhau lại và nói: "Chúng ta hãy dùng đất đúc và lấy lửa mà nung thành gạch để xây cất nhà cửa". Họ dùng gạch thay vì đá và lấy nhựa đen làm hồ.
Họ nói: "Tại sao Chúng ta
không xây cho mình một thành phố lớn và
một tháp có đỉnh cao chọc trời, đụng tới các
vì sao? Chúng ta phải
làm cho danh chúng ta lẫy lừng, và để khỏi bị phân tán trên khắp
mặt đất."
Thế là Thiên Chúa cho họ
nói nhiều thứ tiếng và phân tán họ ra khắp nơi trên mặt đất, và họ
thôi không xây tháp canh nữa. Người ta đặt tên cho thành phố ấy là Ba-ben, vì tại đó,
Thiên Chúa đã làm xáo trộn tiếng nói của mọi người trên mặt đất,
và Thiên Chúa đã phân tán họ ra khắp nơi trên mặt
đất. |